Khi trân trọng ghi những lời của Hồ Chủ Tịch lên trang đầu quyển BÔNG SEN VÀNG, Sơn Tùng ắt muốn nhìn Bác từ "cái gốc” của sự hình thành một nhân cách đã làm đẹp Tô Quốc và Thời Đại. Chắc hẳn tác giả cũng muốn cố gắng nhìn Bác từ cái "căn bản” như Các Mác từng quan niệm rằng: "Căn bản, có nghĩa là xem xét sự vật từ gốc rễ. Mà gốc rễ, đối với con người, lại chính là bản thân con người”.
Trong những gì từng là gốc rễ của một tâm hồn như Bác, phải chăng đã có cả cố đô Huế với thời niên thiếu của Người? Giờ đây ai nấy đều khẳng định một chân lý là: "Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước đã sinh ra Hồ Chủ Tịch, người anh hùng dân tộc vĩ đại, và chính Người đã làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta". Vậy thì trong hiện thực đã rất hiển nhiên ấy đối với thế giới ngày nay, Huế với những năm đèn sách của Bác đã tham dự như thế nào vào sự sinh thành của bậc vĩ nhân, và chính Người đã làm rạng rỡ những gì trên một chương lịch sử đầy biến động của Huế?