Thông thường, mỗi khi giao xong sữa cho trạm thu mua ở đường Nguyễn Kiệm, hắn vẫn theo đường vòng qua hẻm nhựa phía trên để về nhà, nhưng hôm nay, chiếc xe Sác cổ lỗ sĩ đang chạy ngon trớn bỗng tịt máy. Lúc qua chợ Hạnh Thông Tây, loay hoay chữa mãi không nổ. Trời mỗi lúc một tối. Đường mỗi lúc một vắng. Buộc phải dắt xe. Chính vì vậy, lúc rẽ về nhà, hắn chọn con hẻm dưới, đường đất đỏ, đi tắt cho gần. Hẻm dưới không có số, không có tên, được tạo nên bởi những xe chở rác từ thành phố vẫn đổ thành vựa vào vùng ruộng của những người trồng hoa, lâu dần thành đường. Dân ở đây quen miệng gọi là hẻm Rác. chính con đường này mới vào cổng trước nhà hắn, nói đúng hơn là cổng trước trại bò nhà anh em hắn, mà mấy chục năm qua, dần trong vùng quen gọi là trại bò ông Hai Rỡ (tên cha hắn). Do đường thường xuyên bị xe rác cày nát thành những rãnh, những ổ gà nham nhở, vê’ mùa mưa thì lầy lội, mùa khô thì bụi rác, bụi đất cuốn mù nên hắn cũng như mọi người trong nhà quen dần với việc đi lại bằng lối cổng sau vườn nhà qua con hẻm phía trên, vốn cũng là đường đất, ba năm trước, Nhà nước cao hứng cho trải nhựa, chỉ vì trại bò là kiểu mẫu tổ chức chăn nuôi gia đình, để đón mấy quan khách của cơ quan Nông nghiệp Liên hiệp quốc đến tham quan.
Hắn bước thấp bước cao giữa hẻm Rác tối thui. Những rặng tre tàu um tùm hai bên đường khiến con đường thăm…




