Cùng bạn đọc
Nhắn ai đi vê miền đất phương Nam
Trời xanh mây trắng trên dòng Cửu Long giang
Mênh mông rừng tràm, bạt ngàn dừa xanh
Từng trảng đước đong đưa, nhớ người xưa từng ở nơi nơi này…
“Bài ca đất phương Nam” ngọt ngào của Lư Nhất Vũ và Lê Giang đã thấm vào hồn tôi từ khi tôi mới chỉ hình dung miền đất này qua sách báo, phim ảnh và những câu chuyện kể. Rồi duyên phận đẩy đưa, nghề làm báo cho tôi cơ hội tới nhiều vùng đất mới lạ. Phần lớn cuộc đời tôi sống và tác nghiệp ở phương Nam. Vùng đất và con người nơi đây đã gắn bó như trở thành một phần máu thịt, tâm hồn tôi. Và những câu hát đó luôn bên tôi trong những chuyến đi về đất phương Nam. Để ngắm mây trôi lênh đênh, đắm mình trong nỗi nhớ miên man khi hoàng hôn buông xuống; Ngắm lục bình như những cánh buồm nhỏ phiêu bạt theo thủy triều; Lặng nghe tiếng đàn nỉ non và giọng hò man mác lan tỏa trên sông… Để bồi hồi nhớ về dấu ấn của những người xưa đi mở đất, và thấm thía tình đời trên mảnh đất từng in dấu chân, thấm đẫm mồ hôi, xương máu của bao thế hệ…




