Loại sách hồi ký hoặc tự truyện với các lối viết khác nhau, đều nhằm ghi chép lại những sự việc hay cũng như dở đã xảy ra, những con người tốt hoặc xấu đã gặp. Những cuốn sách như vậy giúp chúng ta có được những thông tin bổ ích về một giai đoạn lịch sử của đất nước và về những tập thể hoặc cá nhân nhất định. Đây là một cách lưu trữ tư liệu rất tốt để cho các thế hệ sau hướng tới cái chân, thiện, mỹ. Điều này đặc biệt có ý nghĩa đối với nước ta, khi vấn đề sưu tập và lưu trữ chưa trở thành thói quen và hứng thú đối với đông đảo người dân. Tôi còn nhớ một câu chuyện cảm động về lưu trữ tư liệu. Ấy là vào năm 1979, tại buổi liên hoan chia tay các thành viên tham dự Hội nghị các Viện Hàn Lâm Khoa học tại Ta – lin, Thủ đô của nước Cộng hoà Ét – sto – ni (thuộc Liên Xô cũ), các đoàn đại biểu đều có quà lưu niệm cho ông Tổng Thư Ký Viện Hàn Lâm Khoa Học Liên Xô – người chủ toạ Hội nghị. Món quà đặc sắc nhất thuộc về Viện Hàn Lâm Khoa Học Ét – stô – ni. Đó là bản sao cuốn học bạ thời học phổ thông tại Ta – lin 70 năm về trước của một Viện sĩ nổi tiếng của Nga – cụ thân sinh của ông Tổng Thư ký. Điều làm mọi người đặc biệt thích thú là trong học bạ của ông cũng có một vài điểm số kém, kể cả môn tiếng Nga mà sau này ông trở thành chuyên gia hàng đầu.
Cuốn sách “Tự sự của người xa quê hương” của nhà toán học người Việt định cư tại Pháp, Giáo sư Bùi Trọng Liễu, mà chúng ta có trong tay là một cuốn sách hay với lượng thông tin lớn về các sự kiện, về những con người, những cảnh vật…




